Đức tin & Gia đình

Một Người Cha, một Người Chồng và một Người Bảo Vệ — Được Dẫn Đường Bởi Đức Tin và Gia Đình

Đức tin và gia đình luôn dẫn dắt cuộc sống của tôi và cách tôi phục vụ người khác. Là một thành viên năng động của Nhà thờ United Methodist, tôi cố gắng giữ niềm tin của mình bền vững — không chỉ vào những ngày Chủ nhật, mà còn trong những điều nhỏ nhặt hàng ngày ảnh hưởng cách tôi đối xử với mọi người xung quanh.

Trong những năm qua, tôi đã có cơ hội dạy các lớp xác nhận đức tin cho các bạn trẻ, đồng hành cùng họ khi họ đặt ra những câu hỏi lớn và xây dựng đức tin cho riêng mình. Tôi cũng từng phục vụ trong Ủy ban Quan hệ Nhân sự – Giáo xứ (SPRC) của nhà thờ, giúp hỗ trợ các mục sư và nhân viên luôn dành rất nhiều tâm huyết cho cộng đồng giáo xứ.

Âm nhạc cũng luôn là một cách khác để tôi kết nối với đức tin. Dù là chơi kèn oboe hay hát giọng tenơ trong đội hợp xướng, tôi nhận thấy rằng thờ phượng qua âm nhạc mang mọi người lại gần nhau — nhắc nhở chúng ta rằng đức tin vừa rất cá nhân vừa được chia sẻ một cách đẹp đẽ.

Qua tất cả, mục tiêu của tôi là phục vụ với đức tin, lãnh đạo khiêm nhường, và giữ gia đình cùng đức tin là trung tâm trong mọi việc tôi làm.

Mỗi vụ án tôi đã đảm nhận, mỗi khách hàng tôi đại diện, và mỗi phòng xử án tôi đứng trước đều khẳng định một chân lý mà tôi sống mỗi ngày: luật pháp là về con người, không chỉ là giấy tờ. Niềm tin đó càng trở nên rõ ràng hơn khi tôi và [spouse] nhận nuôi ba con của chúng tôi — Lincoln, Mia, và Liza — từ hệ thống chăm sóc nuôi dưỡng.

Liza
Mia
Lincoln

Từ Nuôi Dưỡng Đến Mãi Mãi

Hành trình của gia đình chúng tôi không bắt đầu bằng một kế hoạch, mà bằng một tiếng gọi — mở cửa nhà mình cho những đứa trẻ cần yêu thương, an toàn và sự ổn định. Những gì ban đầu chỉ là một sự bố trí tạm thời nhanh chóng trở thành điều sâu sắc hơn. Ba đứa trẻ thông minh, kiên cường này đã lấp đầy cuộc sống chúng tôi bằng tiếng cười, năng lượng và ý nghĩa.

Vào ngày nhận con nuôi, tôi thấy mình đứng trong phòng xử án không phải với tư cách là luật sư, mà là một người cha. Xem một thẩm phán tuyên bố điều mà trái tim chúng tôi đã biết — rằng giờ đây chúng tôi đã trở thành một gia đình — là một trong những khoảnh khắc sâu sắc nhất trong cuộc đời tôi. Nó nhắc tôi rằng công lý không chỉ là một nguyên tắc; đó là lời hứa rằng mỗi người đều xứng đáng được thuộc về, được tôn trọng và công bằng.

 

Hành Trình Này Dạy Tôi Gì

Qua quá trình nhận con nuôi, tôi học được những bài học giờ đây hướng dẫn tôi vừa là luật sư vừa là ứng viên cho vị trí thẩm phán:

Mọi người đều xứng đáng được lắng nghe.

Dù là trẻ em trong nhà nuôi dưỡng hay người tranh tụng tại tòa, lắng nghe với lòng đồng cảm là bước đầu tiên hướng tới công lý.

Sự bền vững và ổn định rất quan trọng.

Gia đình phát triển — và công lý được thực thi — khi các quyết định mang lại sự kết thúc thực sự và an toàn.

Pháp luật phải phản ánh tính nhân văn.

Chuyên môn pháp lý không có giá trị nếu thiếu sự đồng cảm và công bằng.

Điều Thúc Đẩy Tôi

Tôi đang tranh cử cho Tòa Phúc Thẩm Thứ Năm bởi vì tôi tin rằng chúng ta cần những thẩm phán hiểu cả nội dung và tinh thần của luật pháp — những người nhận ra rằng mọi phán quyết đều ảnh hưởng đến những gia đình thực sự và tương lai thực sự. Kinh nghiệm của tôi với tư cách là một luật sư và cuộc sống của tôi với vai trò là một người cha đã hình thành niềm tin rằng phòng xử án nên là nơi hội tụ của sự chính trực, lý trí và lòng trắc ẩn.

Lincoln, Mia, và Liza nhắc tôi mỗi ngày vì sao sự công bằng lại quan trọng — không chỉ trong lý thuyết mà còn trong thực tiễn. Nếu được bầu, tôi sẽ mang cùng quan điểm đó lên ghế thẩm phán: vững vàng, nguyên tắc, và được dẫn dắt bởi cả luật pháp lẫn những bài học rút ra từ vai trò làm cha.

Các sự kiện sắp tới

Nhận cập nhật chiến dịch